Hãy nên nhìn thẳng vào cuộc đời
Một nhà hiền triết có câu nói rất hay: ” Tâm hồn ai sẽ làm nên số mạng của họ” Câu nói này đúng lắm. Khi mình ở trong đạo Phật lâu, nếu thật sự tu học mình sẽ thấy đã chuyển được cuộc đời của mình nhiều lắm. Nếu số phận của mình không chuyển được là do không áp dụng Phật pháp trong đời sống. Những lời dạy của Phật là giúp mọi người hạnh phúc. Nhưng mình nghe lỗ tai này chạy qua lỗ tai khác , gọi là không thâm nhập Phật pháp thì làm sao hạnh phúc đến với mình. Cuộc đời của mình rất khó có thể thay đổi được, nhưng tâm thể của mình có thể thay đổi. Tâm thay đổi thì cuộc đời sẽ thay đổi. Cũng giống như cái máy sản xuất đồ. Nếu đồ sản xuất ra xấu tệ thì mình nên chỉnh sửa máy hay cầu mong đồ được tốt? Dĩ nhiên là máy hư dở không thể sản xuất ra đồ tốt được. Vì vậyngười ta phải sửa chữa nó hay nên mua máy tốt để dùng. Con người cũng vậy . Tâm hồn là cái máy sản xuất ra sự đau khổ hay hạnh phúc. Vì lẽ đó chỉ nên tu sửa tâm hồn, càng đau khổ bao nhiêu càng nên gần gũi đạo & thiện tri thức & Chùa chiền bấy nhiêu (dụ cho cái máy tốt). Vì những nơi đó là chỗ để mình chuyên tâm tu học và chuyển hóa nội tâm. Hãy nên quán sát cuộc đời này chỉ là giả tạm.10 năm, 20 năm trôi qua tựa hồ như giấc mộng. Tất cả đều là do nhân duyên của tiền kiếp gắn bó kể cả cha mẹ anh em vợ chồng bè bạn. Họ đã có nhân duyên nhiều đời với mình do ân oán ngày xưa mình đã tạo ra với họ .Kiếp này mình trở lại gặp họ để ân đền oán trả , đâu có cái gì gọi là lạ lùng khó hiểu. Phật giáo đã cho chúng ta bài học công bằng này là để chúng ta tu hành. Đáng sợ nhất là cái ảo hóa của tài sản vật chất vì nó dễ làm người ta sa đọa. Có được mấy người giàu sang hạnh phúc tràn ngập mà phát tâm đi tu hay gần gũi đạo đức? Nếu có là do thiện căn của tiền kiếp họ tạo quá sâu dầy. Tuy nhiên phần đông chỉ có những người bất hạnh đau khổ mới đến với đạo. Không phải Đạo Phật chỉ riêng độ người bất hạnh. Nhưng bất hạnh là cái nhân duyên đánh thức họ tỉnh dạy nhìn thẳng vào cuộc đời và tự biết mình phải làm cái gì để thay đổi số phận. Vì vậy càng đau khổ bao nhiêu thì càng nên mừng vì nhờ cuộc sống đau khổ nên mình mới có cơ hội rèn luyện được nhân cách của mình và làm lại đời sống tốt hơn cho kiếp vị lai. Thật ra kiếp này sở dĩ như thế nào? là do tiền kiếp mình đã gây tạo ra. Còn muốn biết kiếp sau mình sẽ được như thế nào? thì nên xem lại những hành động đã tạo trong kiếp này. Do đó ta biết kiếp sống này chính là phải nên tu cho kiếp tới thay vì lao đầu vào cuộc sống để tạo nghiệp ví dụ như tham đắm vào danh lợi của cuộc đời quá nhiều. Dĩ nhiên con người ai cũng muốn làm cho có nhiều tiền trong cuộc sống, vì họ quan niệm tiền có thể giúp trang trãi nhiều vấn đề. Tuy nhiên thực tế là do lòng tham thúc đẩy nhiều hơn là do nhu cầu của cuộc sống. Cái tham vọng của con người được bào chữa rất hay, nhưng ít người hiểu đó chỉ là vọng chấp, hay vọng tưởng. Có những hạng người đáng khâm phục là họ chịu nhục nhằn trong đời sống kiếm tiền để lo cho một mục đích vị tha có ý nghĩa Ví dụ như cứu người hay kiến tạo một cái gì đó có lợi ích cho chúng sanh, như xây cầu, đắp đường lộ, đào hầm tránh nguy hiểm v.v.. Có một câu chuyện, một người nọ là họa sĩ. Anh chuyên vẽ tranh cho phụ nữ, đa số là hạng gái ăn sương Đề tài anh vẽ là những họa phẩm trên đồ lót phụ nữ. Khi vẽ anh đòi hỏi một giá rất cao và anh đã chịu sự khinh bỉ của những cô gái giang hồ. Tuy nhiên vì anh là một họa sĩ quá đại tài, nên dù yêu tài nghệ anh nhưng những khách hàng đều có vẽ khinh anh vì nghĩ rằng anh chỉ vì tiền. Một thời gian sau người ta không thấy anh họa sĩ này nữa. Anh đã trở thành một tu sĩ và quăng hết cọ bút. Có người hỏi anh tại sao anh kiếm tiền “bằng cách hèn hạ” rồi nguyên nhân nào đi tu? Anh trả lời: “ tôi có ba lời nguyện ước phải làm cho xong 1/ là có tiền để trả công cho người thợ đắp một chiếc cầu ở một ngôi làng cho dân chúng qua lại. 2/ muốn có tiền để cưú một nạn lụt làm chết nhiều người. 3/ Làm sao có tiền để xây cho vị thầy mà anh ngưởng mộ một tháp chuông. Sở dĩ anh chuyên vẽ tranh trên đồ lót phụ nữ là vì chỉ có phụ nữ mới yêu thích việc này và họ bằng lòng trả những số tiền hậu hĩnh. Ba việc trên xong rồi anh không còn lý do gì làm họa sĩ nữa. Đây là những hành vi của Bồ tát rất đáng khâm phục Người hiểu đạo có khuynh hướng sống trong nếp sống biết đủ. Biết đủ là hạnh phúc Không biết đủ dù làm vua trời cũng vẫn không hạnh phúc. Vì lẽ tiền của thế gian nó thường bị luật vô thường chi phối. Có không, không có như ảo ảnh phù vân. Cái gương trước mắt trong xã hội nay và xưa, biết bao nhiêu người bị tiền bạc sai khiến chạy theo những dục vọng thấp kém làm hư hỏng nhân cách đạo đức hay tài sản tạo được bị những biến cố làm tiêu tan. Thật ra nếu trong mạng chúng ta là người có tiền của thì ngồi không tiền nó vẫn đến với ta, ví dụ như trúng sô độc đắc, đào được của báu vàng bạc chẳng hạn. Còn như trong mạng mình là kẻ nghèo sơ thì dù có chạy đuổi theo bao nhiêu lợi nhuận, trắng tay vẫn hoàn trắng tay Chỉ khổ là đã đổ mồ hôi mà không được gì. Đạo lý này có thể ai cũng hiểu và biết rỏ nhưng họ không làm được
Người biết tu hành trong mọi tình huống của đời sống đều không than thân trách phận và đổ lỗi cho ai hết chỉ ráng nhẫn nhục chịu đựng. Còn đối với cha mẹ anh em của mình không nên cố chấp là phải giúp đỡ vật chất nhiều cho họ mới đúng. Không phải vậy! mình có thể giúp đở để họ sống và tu tập đạo đức bằng mọi hình thức không phải chỉ là tiền. Cha mẹ anh em mình càng có nhiều tiền một cách dễ dãi thì họ càng dễ “hư hỏng” bấy nhiêu. Đa số người ở VN đều lầm tưởng thân nhân mình ở hải ngoại có nhiều tiền lắm của có ai biết đâu họ phải làm việc đổ mồ hôi trán, trừ một ít người may mắn có phước báo riêng tạo được cơ nghiệp giàu có, còn không thì phải làm ăn bất chánh mới có nhiều tiền. Thành ra tiền bạc mình có thể cho họ vừa phải và nên kèm theo nhiều lời khuyên dạy đạo lý hay khuyên niệm Phật cầu vãng sanh. Nếu họ cố chấp không nghe lời thì mình cúp viện trợ. Đó là do sự sáng suốt của mình thôi. Đừng làm cái thói ”Ắn chung tội riêng” . Một người hưởng trợ cấp xã hội ở Anh Quốc nếu khéo cần kiệm, có thể nuôi được người thân mình ở VN mà. Đừng nên cố chấp mà hãy nên cởi mở nghe lời giáo huấn của các bậc thầy, và luôn luôn nhìn thấy rõ mình. Nếu có lỗi lầm nên sửa đổi Còn không có lỗi lầm thì cố gắng đừng để lỗi lầm phát sinh. Khổ đau hay hạnh phúc gì cũng nằm trong hạn định một cuộc đời thôi có nghiã là khoảng thời gian mình sinh ra và chết đi đấy, không thể hơn được. Nếu mình chịu tu thì kiếp tới hạnh phúc sẽ tràn ngập còn không tu thì sẽ kinh khủng hơn mình tưởng tượng. Đó là lý do tại sao mình nên gần gũi Chùa chiền hay bậc chân tu đạo hạnh. Thế giới Ta Bà này là chỗ oan gia, nhân quả hội tụ . Ai đã từng sinh ra trong cõi Ta Bà này mà không gặp oan trái đau khổ? Chẳng qua là ít hay nhiều thế thôi. Vì vậy mình phải biết rằng sinh ra trên đời này là phải ”ân đền oán trả” . Đó là quy luật của cuộc đời. Những bậc tu hành xuất gia chân chánh còn phải trả nghiệp. Vì vậy đức Phật dạy mình nên niệm Phật A Di Đà cầu vãng sanhđể mau ra khỏi ngục tù của thế gian hư ảo này. Ai muốn tạo nghiệp trong sanh tử thì cứ bám vào thế giới này mà sống, ôm đồm tạo tác cho nhiều thì sẽ biết. Thế giới này nước mắt của chúng sanh nhiều hơn nước biển của đại dương. Còn cõi Cực Lạc thì không hề có một giọt lệ nào, trái lại toàn những sự vui thú mà ta còn có thần thông biến hóa đi khắp các thế giới tùy nghi cứu độ chúng sanh Vậy ta nên chọn chỗ nào để tái sanh. Cõi Cực lạc hay Cõi Ta Bà đau khổ.?? Có người thắc mắc rằng cầu sự vui thú Cực lạc tránh nơi đau khổ có phải là ích kỷ cầu lợi cho mình chăng?. Vì chưa hiểu Cực lạc là chỗ dễ tu hành mau chứng đạo chứ không phải chỉ vì hưởng lạc thú. Thế giới đó có nền hòa bình vỉnh cữu hạnh phúc chân chánh là vì thế giới đó được cai quản bởi một vị Phật đại lực vô biên, chúng sanh nơi thế giới đó không còn tâm niệm nhân ngã bĩ thử. Còn thế giới này đang được cai quản bởi một lũ quỷ vương và những nhà cầm quyền nguyên thủ bất toàn nên sui khiến xảy ra đầy rẫy những sự mâu thuẩn đưa đến những thảm nạn chiến tranh, tệ nạn xã hội, thiên tai v.v… Thêm nữa con người vì muốn làm anh hùng “giữa đường gặp chuyện bất bình chẳng tha” nên thường thích đấu tranh tạo nghiệp vì thiếu trí huệ nhìn xa thấy rộng.. Bao nhiêu thế hệ đã đấu tranh cho một nền chính trị tốt đẹp … Nhưng nền chính trị tốt không bao giờ hiện hữu. Vì bản chất tâm địa của loài người không thay đổi thì làm sao thế giới có thể tốt được? Chỉ khi nào con người biết tu dưỡng đạo đức thì may ra thế giới tốt. Quỷ vương sẽ tự tiêu diệt “Bất chiến tự nhiên thành” Cho nên đấu tranh lấy tiếng trên diễn đàn báo chí thì OK còn để mang lại hòa bình thì còn lâu. Luật y báo và chánh báo của Phật giáo đã nói rỏ “Tâm anh tốt thì chỗ anh ở sẽ tốt” Một thế giới đầy nghiệp chướng tham sân si nhiều như vậy nên rất khổ đau dù phát tâm tu hành xuất gia cũng khó thanh tịnh được bổn tâm, ngoại trừ bậc Bồ tát thị hiện. Chỉ có niệm Nam Mô A DI Đà Phật là OK nhất.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).THICH NU CHAN TANH.MHDT.GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.( TINH THAT KIM LIEN.AUSTRALIA,SYDNEY.7/10/2012.)

No comments:
Post a Comment