Cảm tạ ân đức
Con xin cúi đầu đảnh lễ cảm tạ ân đức của Đấng Từ Phụ Thích Ca Mâu Ni, Chư Phật và Chư Bồ Tát đã đem ánh sáng trí tuệ Phật pháp soi đường dẫn dắt cho chúng con đi.
Con xin cúi đầu đảnh lễ cảm tạ ân đức Lịch Đại Tổ Sư và chư Tăng Ni, cùng quý Phật tử trong quá khứ cũng như hiện tại đã dày công hoằng truyền chánh pháp. Nhờ quý Ngài, quý Phật tử mà Kinh Phật mới được tồn tại cho đến ngày hôm nay. Nhờ ân đức cao sâu của quý Ngài mà ngày hôm nay con mới có đầy đủ Kinh Sách để tu học.
Con xin cúi đầu đảnh lễ cảm tạ ân đức của Ngài pháp sư Tịnh Không. Nhờ ngài mà con học hiểu được lời Phật dạy trong bộ Kinh Vô Lượng Thọ một cách thông suốt.
con chỉ được coi qua cuồn băng video mà lòng con sung sướng cảm động tới bật khóc. Con xúc động không phải là vì ngôi chùa lớn mà vì trong thời mạt pháp vẫn còn nhiều vị Bồ Tát và nhiều chúng sanh Phật tử. Cảnh Phật thất của đêm Hoa Đăng làm cho con cứ tưởng như Phật đang còn tại thế, đang dẫn dắt chúng sanh dự hội Hoa Đăng. Lòng con hạnh phúc không chi sánh bằng.
Nhưng tiếc thay xưa nay quý thầy chỉ đưa ra lý thuyết và thực hành của Phật pháp mà không đưa ra bằng chứng nhiệm mầu, nên lòng của chúng sanh hoang mang không dám tin vì không thấy bằng chứng. Nay nhờ có bằng chứng mà ai nấy đều vui vẻ buông xả tất cả một lòng hướng đạo.
Nhờ quý thầy con học hiểu thêm, muốn độ chúng sanh thì phải cần có ba yếu tố căn bản: lý thuyết, thực hành và bằng chứng vì bằng chứng là niềm tin. Con rất vui mừng khi thấy quý thầy đang cùng nhau hợp sức để đẩy mạnh bánh xe Phật pháp ngày càng vững mạnh hơn. Hiện tại con thấy quý thầy đang: ngày đêm thuyết pháp, dẫn dắt chúng sanh tu niệm Phật thất, kêu gọi tuyên dương bằng chứng nhiệm mầu của Phật pháp trong và ngoài nước để lưu truyền khắp nhân gian. Con thấy không còn bao lâu khắp nhân gian đâu đâu cũng là Phật thất. Tương lai Địa Ngục và Ngạ Quỷ sẽ không còn tiếng than khóc đau khổ của chúng sanh.
Cảm Tạ Ân Đức
Lòng con sung sướng tuyệt vời
Bao năm chờ đợi sáng ngời từ đây
Nhân gian, Phật thất ngày nay
Thầy sư, đại đức, tăng ni dắt dìu
Nhất tâm niệm Phật dắt dìu nhau đi
A Di Đà Phật, khắc ghi
Tây phương Cực Lạc một đi không về.
Bao năm chờ đợi sáng ngời từ đây
Nhân gian, Phật thất ngày nay
Thầy sư, đại đức, tăng ni dắt dìu
Nhất tâm niệm Phật dắt dìu nhau đi
A Di Đà Phật, khắc ghi
Tây phương Cực Lạc một đi không về.
(không về,ý nghĩa không bị đọa luân hồi).HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.TINH THAT KIM LIEN.BAT CHANH DAO.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.18/7/2014.
Ý Nghĩa Tu Hành
Kính thưa quý bạn! Xưa nay chúng ta thường nghĩ tu hành là một chuyện rất khó đạt, khó thành. Chúng ta luôn luôn nghĩ rằng: Phật pháp quá cao siêu, muốn chứng quả thì phải có căn cơ cao, tu hành khổ hạnh thì mới có cơ hội giải thóat luân hồi. Vì sự hiểu lầm này mà chúng ta không dám nghĩ đến hai chữ giải thoát chỉ còn nương vào hai chữ tu phước.
Kính thưa quý bạn! Trước kia tôi cũng nghĩ như quý bạn vì không hiểu chân lý của sự thật nên tôi đã bỏ phí thời gian hơn nửa đời người. Nay được thức tỉnh tôi mong đem một chút kinh nghiệm tu tập của tôi để chia sẻ cùng quý bạn, để chúng ta cùng nhau di cư về Cõi Phật, hầu thoát khỏi thế giới Ta Bà đau khổ này.
Ở đây tôi xin giải thích tóm gọn, đơn giản, dễ hiểu để chúng ta cùng nhau tìm hiểu. Trước khi tìm hiểu chúng ta nên bỏ cái tâm phân biệt, chấp trước của chúng ta qua một bên. Chúng ta chỉ dùng cái tâm bình thường để mà tìm hiểu đạo vì Phật dạy tâm bình thường là đạo!
Tu: là tu sửa, hành: là hành vi. Hành còn có ý nghĩa là thực hành không chỉ nói suông. Vậy tu sửa chỗ nào? Thực hành từ đâu? Hai câu hỏi này mới là gốc rễ. Trước khi muốn tu sửa chúng ta phải tìm ra căn nguyên chỗ nào sai và làm sao tu sửa? Cũng như ống nước bị nghẹt, trước hết chúng ta phải tìm ra chỗ nào bị nghẹt. Khi tìm ra rồi thì chúng ta mới có cách làm cho nó thông. Tu hành cũng vậy!
Giờ chúng ta cùng nhau tìm hiểu nguyên do bệnh căn. Trong chúng ta tuy mang một thân thể nhưng có nhiều tâm khác nhau. Chúng ta không cần tìm hiểu nhiều tâm khác làm gì cho nhọc. Vì càng tìm hiểu càng thêm nhiều phân biệt chấp trước (chấp trước là: chấp đúng, chấp sai, chấp không, chấp có). Chúng ta chỉ cần biết trong chúng ta có hai tâm. Tâm thật và tâm giả. Tâm thật là: “chơn tâm Phật tánh của ta”. Còn tâm giả là: “tâm của ta đang sống hằng ngày”. Chúng ta từ vô thủy kiếp đến nay không dùng tâm thật của mình để sống, mà chỉ dùng tâm giả để sống vì vậy chúng ta mới bị luân hồi (Luân hồi là đầu thai trở lại vô số kiếp). Nếu chúng ta dùng tâm thật thì chúng ta đã làm Phật lâu rồi, không còn có mặt ở trên trái đất này. Phật thấy chúng sanh đều có chủng tử Phật (nghĩa là hạt giống Phật) nên Ngài mới đến đây dẫn dắt, dạy dỗ cho chúng ta tu để thoát khỏi luân hồi.
Giờ chúng ta đem hai tâm ví dụ thành hai người: một người là Ma! Một người là Phật! Sau đó, chúng ta tìm coi ông Phật của chúng ta đang ở đâu? Kính thưa quý bạn! Ông Phật của chúng ta đã bị chúng ta bỏ quên nhiều kiếp nên ông Phật đã bị mê man bất tỉnh rồi! Vì ông Phật trong ta bất tỉnh nên Ma trong người chúng ta mới tự tung tự tác, hoành hành điều khiển. Khiến cho chúng ta bị lặn hụp đau khổ luân hồi vô số kiếp. Hắn muốn chúng ta càng ngu si càng tốt để vô số kiếp tình nguyện làm nô lệ cho hắn.
Nay hiểu rõ chân tướng, muốn thoát luân hồi, vãng sanh thành Phật thì chúng ta phải mau mau đánh thức ông Phật (Phật tánh) trong ta tỉnh lại! Không những cứu ông Phật trong ta tỉnh lại mà còn phải hợp sức trợ lực cho ông Phật trong ta có đủ thần thông để đánh đuổi Ma (tâm ma) ra khỏi người chúng ta.
Chúng ta hợp sức trợ lực bằng cách nào? Niệm Phật A Di Đà. Chỉ có câu Phật hiệu A Di Đà mới có đủ thần lực đánh thức ông Phật và đánh đuổi Ma ra khỏi người chúng ta. Việc làm của chúng ta là chuyên tâm niệm Phật. Niệm mỗi ngày, không gián đoạn, không thối chuyển. Nếu chúng ta bỏ niệm Phật nửa chừng thì ông Phật trong ta sẽ bị Ma đánh gục trở lại vì Ma trong người chúng ta rất mạnh!
Cũng như một người bệnh đang bị hấp hối cần sự cấp cứu. Nhưng chúng ta cấp cứu nửa chừng rồi bỏ cuộc. Vậy người hấp hối kia làm sao được tỉnh lại? Huống chi, bên cạnh người hấp hối còn có một kẻ thù lớn mạnh đang hành hạ ngày đêm. Vậy thử hỏi người hấp hối kia có thảm thương không? Người hấp hối kia là ai? Là ta, là ông Phật của ta! Thật đáng thương cho chúng ta xưa nay nhận giặc làm con. Không những bỏ đói chính ta, còn dẫn dắt chúng Ma về đánh ông Phật của ta. Vậy thử hỏi chúng ta có ngu si không? Vì thấy chúng sanh ngu si mà Phật thương xót. Cũng như chúng ta thương xót cho đám dòi ở trong thùng phân.
Nay hiểu rõ chân tướng sự thật chúng ta phải siêng năng niệm Phật. Đem thần lực của câu A Di Đà trợ lực cho ông Phật trong ta thức tỉnh phát ra thần lực để đánh đuổi Ma ra khỏi người chúng ta, cho trí tuệ của chúng ta được khai mở. Khi trí tuệ chơn tâm được khai mở thì thân và hành vi của ta theo đó mà được thanh tịnh!
Giờ chúng ta hiểu rõ, Tu: là tu sửa cho ông Phật trong ta trở lại nguyên thủy có đủ thần thong! Hành: là trì niệm tinh tấn không thối chuyển! Luôn luôn trợ lực và bảo vệ cho ông Phật của chúng ta được an toàn không bị chúng ma hãm hại. Phút lâm chung, ông Phật của ta mới có đủ thần lực chiêu cảm được Chư Phật đến nơi tiếp dẫn sanh về Cõi Phật. Đây mới là ý nghĩa của hai chữ tu hành!
Ý Nghĩa Bí Mật Của Câu A Di Đà
Nam Mô A Di Đà Phật:
Nam Mô: là quy y, đoạn ác, tu thiện, tu tịnh nghiệp!
A Di Đà: là vô lượng giác, vô thượng, chí cực, đại thừa!
A: là mười Phương, ba đời tam thế Phật!
Di: là tất cả chư Bồ Tát!
Đà: là tám vạn chư kinh giáo của Phật!
Phật vì thương muốn cứu hết chúng sanh trong sáu ngã mười phương, nên Ngài đã dùng hết thần lực của Ngài tu trong nhiều kiếp nhiếp thọ vào trong câu Phật hiệu A Di Đà. Câu A Di Đà có rất nhiều ý nghĩa thậm thâm cao siêu bí mật vô cùng tận. Chúng sanh như chúng ta không thể nào hiểu được hết ý nghĩa cao siêu và dụng ý của Ngài.
Ở đây tôi chỉ hiểu được chút ít mong được chia sẻ cùng quý bạn.
I - Ngài muốn chúng ta niệm để đánh thức tâm Phật của ta hòa nhập vào tâm của Phật. Niệm Phật để thần thức thuần thục in sâu. Phút lâm chung chỉ nhớ Phật A Di Đà để Phật đến nơi tiếp dẫn!
II- Một câu niệm Phật A Di Đà có thể trừ 80 ức kiếp trọng tội. Chỉ có câu Phật Hiệu A Di Đà mới giúp cho ta trừ sạch nghiệp tội vô thỉ kiếp, đây là phương pháp sám hối hữu hiệu nhất!
III- Câu Phật hiệu A Di Đà làm cho chúng Ma khiếp sợ, không đến phá nhiễu sự tu hành của ta, giúp cho ta không bị tẩu hỏa nhập Ma!
IV- Câu Phật hiệu A Di Đà có một thần lực mạnh mẽ vô biên. Khi chúng ta niệm, thần lực của câu A Di Đà vang rộng đến hết cả hư không, tới sáu ngã mười phương giúp cho chúng sanh nơi nơi đựơc thức tỉnh hồi đầu!
V- Thời nay lẫn lộn chánh tà, khiến chúng ta không đủ trí tuệ phân biệt đâu là Ma đâu là Phật. Duy chỉ có câu Phật hiệu A Di Đà mới triệt để giúp cho ta phân biệt được đâu là chánh đâu là tà!
Phật nói: Ma Vương có phép lực rất cao có thể hóa thành Phật để mê hoặc chúng ta nhưng Ma Vương không thể giả được câu Phật hiệu A Di Đà. Vì hễ ai niệm câu Phật hiệu A Di Đà thì chúng Ma phải tránh xa 40 dặm. Lấy từ điểm này chúng ta dùng trí tuệ mà phân biệt nhìn rõ, nhận diện ai là đệ tử Phật, ai là đệ tử Ma. Nếu như có ai tự xưng là đệ tử của Phật mà không niệm Phật (tức là không trở về tự tánh chơn tâm của chính mình) thì đều là đệ tử Ma giả dạng. Còn ai tu mà có niệm Phật thì đều là Phật tử chơn chính! Tại sao? Vì chỉ có đệ tử Ma mới sợ niệm câu Phật hiệu A Di Đà.
Nên chúng ta phải luôn luôn đề cao cảnh giác, luôn luôn có đủ trí tuệ để phân biệt. Đừng uổng công phí cả đời tu tập để rồi cuối cùng làm đệ tử của Ma thì thật là đáng tiếc.
Muốn Được Nhất Tâm Không Tu Xen Tạp
Trước kia tôi muốn tu học nhưng bị nhiều ràng buộc trách nhiệm, chưa một lần tụng kinh, chưa một lần tĩnh tọa tham thiền, ngày đêm chỉ biết chuyên tâm niệm Phật. Cuộc sống quá bận rộn không cho phép tôi chọn các môn tu khác.
Trong cái xui có sự may mắn! Nhờ tôi không có nhiều thời gian, nếu không tôi sẽ tu học đủ môn vì tính tôi thích tìm hiểu đủ thứ. Sau khi được nhất tâm, tôi mới ngộ và hiểu thấu câu nói của Ngài Pháp sư Tịnh Không. Ngài nói: “Trong 49 năm thuyết pháp của Phật, lời nói quan trọng nhất đó là: niệm cái gì thì thành cái nấy (mình niệm Phật sẽ thành Phật)”. Khi thấu hiểu câu nói này tôi giật mình, cảm thấy may mắn và thầm cám ơn cuộc sống bận rộn của tôi.
Qua quá trình tu tập tôi thấu hiểu chân lý của sự thật. Cũng như vàng vốn nguyên thủy là chói sáng. Nếu chúng ta trộn vàng lẫn với đồng thì sẽ làm mất đi bản thể chói sáng của vàng. Niệm Phật cũng vậy! Chúng ta niệm Phật là niệm cho ông Phật trong ta, không phải niệm cho Chư Phật. Nếu chúng ta tu xen tạp thì đến bao giờ mới được nhất tâm? Cũng như chúng ta niệm Phật là mong công phu niệm Phật đạt thành một khối, đúc thành một niệm để thành nhất tâm chỉ còn một niệm. Nếu chúng ta không hiểu lại đi tụng đủ loại kinh hay tu xen tạp thì như vậy có khác gì vàng bị trộn lẫn với đồng? Thử hỏi đến bao giờ ta mới tìm được bản thể của vàng? Đến bao giờ mới thấy được chơn tâm (Phật tánh) của ta?
Cũng như Ngài Pháp sư Tịnh Không có đưa ra một ví dụ: Nhà của Phật A Di Đà có nhiều cửa khác nhau. Chúng ta muốn vào thì chỉ đi vào bằng một cửa. Khi vào được một cửa rồi thì các cửa khác đều thông. Nếu chúng ta muốn đi vào một lúc bằng hai ba cửa thì không có cách chi chúng ta vào được. Cũng như câu ông bà của chúng ta thường nói: “Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”. Chúng ta tu hành cũng vậy! Chỉ một môn thuần thục viên mãn là sẽ thành Phật! Ngài Pháp sư Tịnh Không thuyết trong kinh Vô Lượng Thọ là: “Câu Phật hiệu A Di Đà đã niệm hết ba đời, 10 phương Chư Phật; tụng hết tất cả kinh Đại Thừa của Phật; tu hết môn, tông, phái và Kinh Vô Lượng Thọ là kinh Trung Chi Vương” (nghĩa là bộ kinh cao siêu nhất của Phật). Tại sao? Vì bộ kinh này đã đúc kết tất cả tinh hoa, cốt tủy cao thâm của hết thảy kinh giáo của Phật.
Tại sao các môn tu khác phải cần niệm Phật, còn môn tu niệm Phật thì không cần tu thêm các môn khác? Vì môn tu niệm Phật là môn tu đệ nhất cao siêu của Phật, là môn tu vượt khỏi không gian và thời gian. Không có môn tu nào có thể so sánh và danh hiệu A Di Đà là một bằng chứng hùng hồn để cho chúng ta tin.
Trước kia tôi không hiểu nên niệm danh hiệu A Di Đà ít, niệm danh hiệu Quán Thế Âm thì nhiều. Sau khi hiểu được câu Phật hiệu A Di Đà cao thâm thù thắng, tôi không còn niệm danh hiệu Quán Thế Âm mà chỉ niệm Phật hiệu A Di Đà. Tại sao? Vì Quán Thế Âm cũng là Phật! khi chúng ta niệm danh hiệu A Di Đà là đã niệm hết 10 phương Chư Phật và Chư Bồ Tát. Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta niệm cho Chư Phật hay Chư Bồ Tát mà là niệm cho ông Phật trong tâm của ta và đồng thời ta cũng thâu nhiếp đựơc thần lực của mười phương Chư Phật, Chư Bồ Tát.
Ở đây tôi xin phân tích thêm cho quý bạn hiểu tại sao Phật dạy niệm Phật sẽ thành Phật .
Phật thấy trong mỗi chúng ta tuy mang một thân thể nhưng có nhiều tâm khác nhau, nhưng chung quy chỉ có bốn tâm làm căn bản (nói về chủng tử tâm).
Tâm Phật, tâm Người, tâm Ma, tâm Thú. Hằng ngày chúng ta niệm tâm gì thì chúng ta thành tâm nấy.
Niệm đồng nghĩa với chiêm ngưỡng và quán tưởng.
Niệm từ bi A Di Đà thì thành tâm Phật = sẽ thành Phật!
Niệm lương tâm đạo đức thì thành tâm Người= sẽ thành Người!
Niệm thần thông, tham sân thì thành tâm Ma= sẽ thành Ma!
Niệm ngu si thì thành tâm Thú= sẽ thành Thú!
Niệm lương tâm đạo đức thì thành tâm Người= sẽ thành Người!
Niệm thần thông, tham sân thì thành tâm Ma= sẽ thành Ma!
Niệm ngu si thì thành tâm Thú= sẽ thành Thú!
Phần quan trọng:
Kính thưa quý bạn! Ở đây tôi xin nêu ra vài sự xen tạp vi tế mà chúng ta đang vướng phải. Nếu chúng ta nhận diện được chúng rõ ràng, thì công phu tu niệm của ta mới được thành tựu viên mãn.
Đa số chúng ta đang còn bị lẫn lộn giữa niệm Phật tu phước và niệm Phật tu vãng sanh.
Niệm Phật tu phước thì xen tạp làm sao cũng được, nhưng tu niệm Phật vãng sanh thì không thể có một chút xen tạp, dù là sự xen tạp của tiếng gõ mõ đánh khánh (nếu đánh khánh dẫn chúng thì không sao) Tại sao? Vì khi gõ mõ đánh khánh làm thân tâm của ta bị động. Khi thân tâm bị động thì câu niệm Phật không được hợp nhất. Nếu câu niệm Phật không hợp nhất thì ta làm sao tu được nhất tâm? (tiếng mõ, tiếng khánh giúp thân tâm của ta thức tỉnh, nhưng nếu dùng không đúng chỗ thì sẽ làm chướng ngại cho công phu tu tập của chúng ta).
Khi niệm Phật chúng ta nên bỏ hết hình thức không cần thiết. Vì còn hình thức là còn xen tạp, còn xen tạp là còn chướng ngại (Buông xả hình thức không phải buông xả cách thức). Tại sao? Vì khi niệm Phật thân tâm phải được hợp nhất, nếu thân tâm bị hình thức dẫn dắt thì thân tâm làm sao được hợp nhất? Nếu không hợp nhất thì đến bao giờ chúng ta mới niệm được nhất tâm?
Tôi biết các bạn sẽ nói rằng: Nếu niệm Phật không được gõ mõ, đánh khánh, vậy thì tại sao các băng niệm Phật của quý thầy đều có tiếng mõ, tiếng khánh? Kính thưa quý bạn! Nhạc niệm Phật khác với trì danh niệm Phật. Tại sao? Vì nhạc niệm Phật phải có tiếng mõ, tiếng khánh, vì nhạc phải có nhịp, đây gọi là nhạc và nhịp hợp nhất. Tóm lại, khi niệm Phật thân tâm phải hợp nhất, uyển chuyển tự nhiên, nhưng dũng mãnh như một dòng suối tuôn chảy vào tâm. Lâu ngày thân tâm sẽ được hợp nhất. Khi thân tâm được hợp nhất thì ta sẽ được nhất tâm tam muội!
Phần nhắc nhở:
Khi niệm Phật chúng ta phải quyết tâm thành Phật nhưng không nên khởi tâm mong cầu mau được nhất tâm. Tại sao? Vì còn mong cầu là còn chướng ngại. Chúng ta cứ niệm tự nhiên, càng tự nhiên thì càng mau được nhất tâm!
Niệm Phật Cách Nào Để Được Nhất Tâm
Niệm Phật thì có 48 cách niệm.Nhưng ở đây tôi chỉ xin chia sẻ với quý bạn về cách niệm Phật của tôi mà thôi .
Từ khi hiểu được môn tu niệm Phật, vì cuộc sống bôn ba bận rộn nên mỗi tối tôi không có nhiều thời gian để niệm phật. Vì vậy mỗi khi lái xe đi làm, đi về hay đi công chuyện tôi đều niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” (niệm ra tiếng). Thậm chí, những lúc ăn ngủ hay làm công chuyện, tôi đều niệm Phật (niệm thầm). Khi niệm Phật tôi không lằn chuỗi, không đếm số, không câu nệ vào hình thức như: đi đứng hay nằm, ngồi (nhưng ở chùa thì khác).
Khi niệm Phật, vọng tưởng kéo đến tôi cứ mặc kệ để cho nó đến, đến càng nhiều thì càng tốt. Vì nếu chúng ta không để chúng tự nhiên đến thì chúng sẽ không tự nhiên đi. Khi chúng đến, chúng ta thương chúng như con, rồi dùng câu niệm Phật mà độ chúng. Nghĩa là ta cứ niệm tự nhiên rồi lâu ngày vọng tưởng tự nhiên biến mất (biến mất không có nghĩa là diệt sạch mà là chúng biến mất mỗi khi chúng ta niệm Phật). Duy chỉ có hai điều quan trọng là: khi chúng ta niệm thì dùng tánh nghe của ta để nghe câu niệm Phật, rồi đưa câu niệm Phật vào tâm, nhưng phải niệm một cách tự nhiên nhẹ nhàng uyển chuyển theo hơi thở, như chúng ta đang uống nước, đừng dồn nén lên đầu nhiều. Tóm lại, mỗi người tự tìm cho mình một cách thích hợp, nhẹ nhàng và tự nhiên.
Kính thưa các bạn! Tôi đã dùng cách này rất là hữu hiệu, có thể giúp chúng ta dễ định tâm và phát nguyện một cách mãnh liệt. Mỗi khi chúng ta niệm Phật, niệm 6 chữ hay 4 chữ cũng được. Miễn sao niệm tới chữ: “Đà Phật” thì tâm ta nghĩ chữ: “Đà Phật” là “thành Phật”. Nghĩa là miệng chúng ta niệm A Di Đà Phật, nhưng trong tâm thì mỗi câu Đà Phật đều nguyện thành Phật! Như vậy vừa niệm vừa nguyện cùng một lúc thì tâm của ta sẽ được tập trung hơn, không còn bị vọng tưởng phân tâm và cũng là một cách nhắc nhở cho ta niệm Phật là để thành Phật. (Khi nghe nhạc niệm Phật chúng ta cũng nguyện như vậy)
Khi mới bắt đầu nguyện, chữ “thành Phật” trong tâm còn rời rạc. Nguyện lâu ngày, trong tâm chỉ còn lại một khối thành Phật. Khi chữ “thành Phật” đã đóng thành một khối thì dù ta có đi đứng hay nằm ngồi, chữ “thành Phật” trong tâm cũng không hề thay đổi.
Ngoài chuyên tâm niệm Phật ra, chúng ta phải biết buông xả. Điều này thì quý bạn đừng lo nhiều, vì khi niệm Phật lâu ngày quý bạn sẽ tự nhiên buông xả mà chính bản thân không hay biết. Nếu quý bạn muốn niệm Phật mau được nhất tâm thì chỉ có vào chùa tu niệm Phật thất (thất là 7, nghĩa là vào chùa tu niệm Phật liên tục 7 ngày) là hữu hiệu nhất! Sau 7 ngày niệm Phật tâm của bạn sẽ có sự thay đổi một cách không ngờ. Qua kinh nghiệm của bản thân tôi hiểu rõ, chỉ cần quý bạn quyết tâm buông xả, nguyện niệm Phật để thành Phật thì trong vòng ba năm bạn sẽ niệm Phật được nhất tâm tam muội. (buông xả trên tâm không phải buông xả trách nhiệm)
Cách niệm Phật đối trị vọng tưởng:
Chúng ta niệm vô tư như đứa bé ba tuổi. Miệng niệm liên tục, tai nghe liên tục. Niệm theo lối Kim Cang Trì (nhưng niệm ra tiếng). Nghĩa là niệm sáu chữ hay bốn chữ cũng được. Điều quan trọng là niệm mỗi chữ phải liên tục nhau không gián đoạn, như bức tường thành chận đứng không cho vọng tưởng xen vào. Miệng ta niệm liên tục, tai nghe liên tục thì vọng tưởng không có cơ hội xen vào. Vọng tưởng càng nhiều, ta niệm càng lớn. Khi vọng tưởng bớt dần thì ta niệm thầm, khi vọng tưởng kéo đến thì ta niệm lớn (đây là cách đưa vọng tưởng vào Niết Bàn, không phải chống lại vọng tưởng) Nếu chúng ta khởi tâm chống lại, vô tình sẽ bị rơi vào phân biệt chấp trước, còn chấp trước thì còn chướng ngại. Tóm lại, khi niệm Phật thân tâm của ta phải uyển chuyển nhẹ nhàng như dòng nước chảy. Có như vậy thì câu niệm Phật mới được thâm nhập vào tâm (Khi bắt đầu tập niệm xin các bạn đừng lo về vấn đề đưa tiếng niệm vào tâm chỉ niệm tự nhiên là đủ rồi)
Niệm Phật khi đi kinh hành:
Chúng ta phải niệm từ từ theo bước chân (niệm ra tiếng, niệm thầm hoặc nghe theo nhạc niệm Phật). Mỗi bước đi phải chắc, thân phải thẳng, tâm phải nguyện: ta là Phật sẽ thành! Trong lúc đi kinh hành chúng ta luôn quán tưởng: mỗi bước chân ta đi là cứu độ chúng sanh, mỗi bước chân ta tới là cứu chúng sanh thoát khỏi lầm than! Chúng ta cứ nguyện như vậy lâu ngày thì tâm của ta sẽ từ bi như tâm Phật. Rồi đến một ngày tâm của ta và tâm của chư Phật được hòa nhập hợp nhất thì lúc đó ta sẽ nhập vào được cảnh giới nhất tâm tam muội. Muốn vào được cảnh giới tam muội thì tâm của ta phải đồng nguyện và đồng từ bi như Phật!
Phần lưu ý:
Khi niệm Phật chúng ta đừng câu nệ về vấn đề nhắm mắt hay mở mắt. Chúng ta phải biết uyển chuyển theo thân thể và sức khỏe của mình (nghĩa là khỏe thì mở mắt he hé, mệt thì nhắm mắt) Niệm Phật là tâm ta niệm không phải mắt và thân ta niệm. Tâm là chính, thân chỉ là phụ trợ lực cho tâm mà thôi. Điều quan trọng là khi niệm Phật tâm của ta phải luôn luôn thức tỉnh để giữ câu niệm Phật. Nếu chúng ta câu nệ vào hình thức quá nhiều, vô tình sẽ sanh ra phân biệt chấp trước. Còn phân biệt thì còn chướng ngại, còn chướng ngại thì không đạt đến an lạc tự tại. Tóm lại, chúng ta càng buông xả thì càng tự tại.
Phát Bồ Đề Tâm
Trước kia vì không hiểu nên mỗi đêm tôi thường niệm Phật để cầu xin cho cha mẹ. Sau khi biết môn tu Tịnh Độ thì tôi niệm Phật đại thừa. Tôi học kinh điển tuy hiểu rõ: niệm Phật thì phải phát tâm bồ đề nguyện. Tuy tôi tin kinh và tin Phật nhưng tôi lại không tin chính bản than. Tôi lúc nào cũng nghĩ rằng: tội chướng của tôi quá nặng, đường tu kiếp này không được toại nguyện thì nào dám phát nguyện niệm Phật để thành Phật. “Niệm Phật Lưu Xá Lợi” của bác cư sĩ Tịnh Hải. Mở cuốn sách ra tôi xem các hình màu xá lợi, lòng tôi sung sướng lạ thường. Tôi vội đọc câu chuyện của một bác cư sĩ tại gia. Bác niệm Phật ở nhà, không tới chùa tụng kinh, cũng không tham thiền mà bác cũng được vãng sanh và lưu nhiều xá lợi. Tôi hạnh phúc bật khóc và cảm xúc vô bờ bến. Tôi bật khóc là vì tôi có thể tu và vãng sanh ngay trong một đời.
Sau khi đọc xong cuốn sách đó thì tôi liền phát nguyện niệm Phật để thành Phật! Tôi buông xả hết trần duyên, quyết tâm tu niệm một lòng tinh tấn. Sau đó vài tuần thì tôi được nhất tâm. Nếu như tôi không quyết tâm phát nguyện một cách thành khẩn triệt để tu niệm thì tôi khó được nhất tâm. Qua quá trình bản thân tôi mới hiểu sự tín nguyện và quyết tâm rất là quan trọng!
Phật dạy chúng ta: muốn được vãng sanh thì phải có đầy đủ: tín, nguyện và trì danh (hạnh)
Tín=là tin sâu không một chút hoài nghi (tin Phật và tin bản thân ta)
Nguyện=là nguyện niệm Phật để thành Phật. (nguyện với tâm Phật của chúng ta, không phải nguyện với Chư Phật)
Trì danh=là niệm danh hiệu A Di Đà không thối chuyển.
No comments:
Post a Comment